“Quyết định cái gì mà quyết định,” Mộ Thượng Thành gầm lên giận dữ. “Nếu tao nghĩ ra được cách thì còn phải phiền thế này à?”
Nói rồi, Mộ Thượng Thành chỉ vào Mộ Nam Tích mà mắng: “Mày còn mặt mũi mà khóc à? Ngoài khóc lóc ra thì mày còn biết làm cái gì nữa?”
“Chính vì cái thứ không có não như mày nên Trình Xuân Nha mới thật sự đi nhận nuôi một đứa con gái đấy.”
“Sao tao lại sinh ra cái thứ không có não như mày cơ chứ, chỉ cần mày thông minh được một nửa con em mày thôi, thì tao làm cha đây có cần phải phiền lòng thế này không?”
Dứt lời, Mộ Thượng Thành liền đi về phòng, còn đóng sầm cửa lại.
“Oa oa!” Mộ Nam Tích oà khóc nức nở. “Ông ngoại, bà ngoại, cha lại mắng con, đây còn là người cha từng yêu thương con sao?”
“Thôi đi,” cha Trình mất kiên nhẫn nói. “Tao thấy cha mày nói không sai, mày ngoài khóc ra thì còn biết làm gì nữa? Chỉ cần mày thông minh được một nửa em mày thôi thì mẹ mày đã không cần mày, không đi nhận nuôi một đứa trẻ hoang rồi sao?”
“Mày đó, thật không biết phải nói thế nào cho phải,” mẹ Trình cũng trút giận lên người Mộ Nam Tích. “Tao thấy lúc trước mẹ mày sinh mày, chắc là quên sinh luôn cả bộ não ra rồi, nếu không thì sao đầu mày lại ngu như heo thế được.”
“Chỉ cần mày thông minh một chút thôi, với cái nước mẹ mày cưng chiều mày bao năm nay, thì mày đã sớm nắm c.h.ặ.t mẹ mày trong lòng bàn tay rồi.”
“Nhưng chính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/5218861/chuong-1150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.