"Đúng ha!" Trình Phó Tĩnh ra vẻ như bừng tỉnh ngộ, trông đáng yêu không để đâu cho hết. "Bà già này đã lớn tuổi như vậy rồi, còn con mới có mười tuổi thôi."
"Một đứa trẻ đơn thuần đáng yêu như con mà đi đôi co với một bà già như thế, chẳng phải là tự hạ thấp mình sao."
"À đúng rồi mẹ ơi," Trình Phó Tĩnh ngẩng đầu nhìn Trình Xuân Nha. "Hai ông bà già này rốt cuộc là ai thế ạ? Sao họ lại chạy đến nhà mình gây sự, cứ như hai con ch.ó điên vậy, mà còn là hai con ch.ó điên già nữa chứ, nhìn thôi đã thấy ghê tởm rồi."
"Mày... Mày..." Mẹ Trình tức đến trợn trắng mắt, trông như sắp ngã lăn ra đất đến nơi.
"Chà! Sắp tức c.h.ế.t đến nơi rồi đây mà!" Trình Xuân Nha hả hê nói. "Ngã nhanh lên đi, bà cứ yên tâm, dù gì bà cũng là mẹ tôi, nếu bà có tức c.h.ế.t, tôi nhất định sẽ mai táng cho thật long trọng."
"Mẹ ơi, bà già này là mẹ của mẹ ạ," vẻ mặt của Trình Phó Tĩnh kinh ngạc không thể tả. "Mẹ, mẹ không đùa đấy chứ? Một người cao thượng như mẹ, sao mẹ của mẹ lại có thể là loại người thế này được?"
"Con không tin, con không tin," Trình Phó Tĩnh ra vẻ bị đả kích nặng nề. "Con thật sự không thể tin nổi, người này lại là mẹ ruột của mẹ."
"Mẹ ơi," Trình Phó Tĩnh rưng rưng nước mắt. "Kiếp trước mẹ đã tạo nghiệp gì, không thì sao kiếp này lại vớ phải người mẹ như vậy chứ."
"Mẹ ơi, con thật sự không thể tưởng tượng nổi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-nhanh-ky-chu-nha-ta-lai-bay-tro/5218863/chuong-1152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.