Nồi canh xương đã chuyển sang màu trắng sữa. Tiểu Quả múc một thìa, nhấp thử một ngụm:
“Ừm… ngọt quá.”
Nàng quay sang thử nồi canh nấm – cũng ngon chẳng kém. Tiểu Quả đặt thìa xuống, cảm thấy hài lòng. Vì chưa cần vội chuẩn bị cơm trưa, nàng ra ngoài xem chỗ bột khoai đã hong khô xong chưa.
Vừa bước ra sân, nàng thấy Tráng Tráng đang đưa tay sờ con lừa. Tiểu Quả liền nhắc:
“Tráng Tráng, đừng đứng phía sau mông lừa, kẻo nó đá đấy!”
Thấy cậu bé đã dịch sang đứng cạnh đầu con lừa, nàng mới yên tâm. Tiểu Quả đi đến chỗ bột khoai, ngồi xổm xuống xem kỹ. Trông thì có vẻ đã khô nước, nhưng nàng vẫn bốc thử một mảnh nhỏ, ấn nhẹ thì bột tơi ra thành vụn. Nàng mừng rỡ, liền đem số bột ấy đến cối xay. Phải nghiền thành bột mịn mới làm được miến khoai.
Tiểu Quả thong thả xay bột. Tiểu Tráng thôi không chơi với con lừa nữa, đôi mắt dõi theo từng động tác của mẹ. Thấy con chăm chú nhìn, Tiểu Quả đặt một miếng bột vào tay con, bế cậu ngang tầm cối, rồi dạy con cách xay.
Tráng Tráng thả bột vào lỗ cối, dồn hết sức đẩy, nhưng cối chẳng nhúc nhích. Khuôn mặt cậu đỏ bừng vì gắng sức. Tiểu Quả khẽ nheo mắt, cười tươi:
“Dễ thương quá!”
Nghĩ vậy, nàng liền nắm tay con cùng đẩy. Cối bắt đầu xoay, từng mảnh bột chầm chậm biến thành bột mịn. Theo hiệu lệnh của mẹ, Tráng Tráng cầm chổi con, quét bột rơi xuống chậu. Cậu nhanh chóng bắt nhịp, còn hăng hái muốn làm tiếp. Tiểu Quả không ngăn, chỉ lặng lẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-toi-bong-co-chong-va-con-trai/5258942/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.