Ăn sáng xong, Tiểu Quả bắt đầu mang gia vị và nấm hái được ra phơi nắng. Nàng để riêng một nửa số nấm, rồi bảo Tiểu Tráng ngâm vào chậu nước, lát nữa sẽ dùng để nấu canh.
Trong nhà có hai cái nồi lớn. Sau khi đổ đầy nước, Tiểu Quả bỏ hết số xương còn lại vào một nồi, thêm một túi gia vị nhỏ cùng ít muối, rồi để lửa liu riu ninh trên bếp. Xong, nàng rửa sạch nấm và cho vào nồi còn lại. Lần này nàng không bỏ gia vị, bởi nấm mối vốn có mùi thơm rất riêng, khi nấu sẽ dậy lên vị ngọt tựa thịt gà. Nấm thông lại càng thơm, chỉ cần thêm chút muối là đủ.
Chuẩn bị xong nước dùng, Tiểu Quả bắt đầu nghĩ cách để hôm sau chở hết đồ ra chợ. Nàng nhớ trong thôn có một nhà nuôi lừa, liền mang theo hai mươi đồng, định qua đó mượn xe. Đến cửa, Tiểu Quả cất giọng gọi:
“Lý thẩm, thẩm có ở nhà không?”
Một lát sau, một phụ nữ bước ra. Người gầy guộc, da vàng bủng, gò má hóp lại, nếp nhăn hằn rõ. Từ khe cửa ló ra đôi mắt nheo nheo dò xét ai vừa gọi. Nhận ra là người nhà họ Giang, bà ta vội vàng đi mở cửa, bước chân loạng choạng suýt ngã.
Thấy Lý thị đi đứng không vững, Tiểu Quả vội lo lắng nói:
“Lý thẩm, con muốn mượn xe lừa nhà thẩm.”
Lý thị nhìn Tiểu Quả, trong bụng ngạc nhiên: vốn không thân quen, sao hôm nay lại sang? Chưa kịp nghĩ nhiều thì Tiểu Quả đã nói rõ lý do. Bà liền đưa nàng ra chuồng lừa:
“Đây này.” – nói xong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-toi-bong-co-chong-va-con-trai/5258941/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.