Tráng Tráng hăng hái chạy đi nhóm lửa. Tiểu Quả múc nước canh sang một nồi khác, chờ sôi thì cho hết mì và chả cá vào. Nàng còn rửa hai cây cải non, thả vào nồi, chần sơ rồi gắp ra bát. Tráng Tráng cầm đũa, hí hửng chạy vào phòng ăn.
Ngồi vào bàn, cậu vừa thổi phù phù vừa ăn lấy ăn để, chẳng kịp đợi nguội hẳn. Miến khoai mềm mượt, dai dai, sợi nào sợi nấy đều thấm đẫm vị ngọt ngậy của nước xương. Tráng Tráng gắp ngay một viên chả cá, nhét trọn vào miệng. Ngon tuyệt!
Tiểu Quả thì chan thêm một thìa sa tế lớn vào bát, nhấp một ngụm nước canh. Vị cay nồng lan khắp miệng, chính là hương vị nàng mong nhớ bấy lâu. Không kìm được, Tiểu Quả liên tiếp húp thêm mấy thìa. Hai mẹ con ăn xong, mồ hôi vã ra như tắm. Nàng ngăn Tráng Tráng dọn bát đũa, bảo con đi nghỉ trước, kẻo ra ngoài lúc mồ hôi chưa khô sẽ bị cảm.
Tráng Tráng leo lên giường, vốn định nài mẹ kể chuyện. Nhưng nhớ ra ngày mai mẹ phải dậy sớm, cậu bèn ngoan ngoãn nằm cạnh, dựa vào nàng. Chẳng mấy chốc, cậu đã chìm vào giấc ngủ.
Tiểu Quả vỗ nhẹ lưng con đến khi cậu ngủ say hẳn. Rồi chính nàng cũng thiếp đi.
Sáng hôm sau, khi trời còn tối đen, Tiểu Quả đã thức dậy. Nàng vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho Tráng Tráng. Làm xong, nàng để nguyên trên bếp, hâm bằng lửa nhỏ để giữ nóng. Số lượng nấu đủ dùng cho cả bữa trưa. Trước khi đi, Tiểu Quả cho lừa ăn, chất hết nồi niêu lên xe, khóa cửa, rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-toi-bong-co-chong-va-con-trai/5258943/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.