Cảnh Đế nhanh chóng chộp lấy địa đồ đánh thẳng vào đầu Lý Nguyên Chiếu.
Ông giận dữ hét lên: “Ngày thường ngươi đọc sách gì? Quốc gia đại sự mà coi là trò đùa sao!”
“Nếu thiên hạ thật sự có tiên nhân có năng lực như vậy, xưa nay đã không có nhiều người chết thế rồi!"
“Người là cái đồ nghiệt chướng vô dụng bất tài!”
“Quách khanh! Trở về đốt sạch đống sách linh tinh của nó cho trãm! Nếu trẫm còn nhìn thấy thì sẽ hỏi tội ngươi!”
Xe ngựa lại trở nên yên tĩnh, Lý Nguyên Chiếu và Quách Thiên Dưỡng rúc vào góc như một tiểu tức phụ bị uất ức.
Cảnh Đế lại cầm tấm địa đồ lên, cẩn thận xem xét...
Quách Thiên Dưỡng thức trắng cả đêm để chỉ đường cho phu xe.
Sáng sớm hôm sau, phụ tử Cảnh đế tỉnh dậy trong cơn mệt mỏi, họ đã thuận lợi tiến vào trong thành của huyện Đào Nguyên.
Lý Nguyên Chiếu không đợi được nữa mà xuống xe ngay. Nhìn quang cảnh xa lạ xung quanh, hắn há hốc miệng!
Cảnh đế thư giãn gân cốt, nhìn cảnh tràn đầy sức sống trước mắt, tâm trạng đã khá hơn nhiều.
Lý Nguyên Chiếu hưng phấn nói: “Ta nghe các sư phụ nói, phần lớn bách tính nhân gian không thích sạch sẽ, môi trường sống cũng vô cùng bẩn thỉu! Xem ra họ nói sai rồi!"
“Sớm biết thế này, bổn cung nên xuất cung từ lâu rồi! Chỗ này thú vị hơn trong cung rất nhiều!”
Cảnh đế nhìn Thái tử bằng ánh mắt đầy thâm ý: “Đi thôi, phía trước có khách điếm. Nhớ lấy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-lam-huyen-lenh-hoang-gia/3437059/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.