Đêm đến, khi nhà nhà đều đã yên giấc, lại có ba bóng người loay hoay trong bóng đêm.
Lưu Bệnh Chốc Đầu cùng với hai gã đồng bọn lén la lén lút bò trên tường nhà Cố Du.
Một tên hơi sợ nói " lão đại, nếu không vẫn là thôi đi? chúng ta đánh nàng nhi tử nặng như vậy, nàng cũng không đến đòi chúng ta bồi thường gì, chúng ta làm như vậy... nếu thôn trưởng mà biết được..."
Gã sợ nếu để thôn trưởng phát hiện ra, chỉ e bọn gã phải dọn ra Liều Thụ Thôn.
Nghĩ đến kết cục đó, Tên đồng bọn liền có ý nghĩ rút lui.
Nghe gã nói thế, Lưu Bệnh Chốc Đầu liền gõ lên đầu gã ta một cái, sau đó hận sắt không thành thép nói.
"Ngươi bị ngốc sao? đến lúc nào rồi còn nghĩ rút lui? cho dù hôm nay sự có không thành công đi chăng nữa, chúng ta cũng sẽ không thoát tội, một khi đã như vậy, chúng ta còn có gì phải sợ nữa?"
Gã ta nói " Huống hồ chúng ta đã nhận tiền của người ta, các ngươi nói đi, chúng ta còn có cơ hội quay đầu sao?"
Hai đồng bọn đồng thời trầm mặt, cảm thấy không sáng suốt gì cả, đáng lẽ ra nên từ chối người lạ mặt kia mới
phái.
Giờ thì hay rồi, đến cơ hội quay đầu cũng không có.
Sau khi đã vào được bên trong, ba người cảnh giác trốn sau một túp lều nhỏ được làm bằng rơm rạ trong có vẻ khô ráo, đang lúc thắc mắc không biết bên trong đang nuôi vật gì, lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-co-dai-lam-giau-duong-gia-/3701424/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.