Trinh Lượng hỏi cô, em có thích Cầm Dược không? Thích, cô đáp.
Trinh Lượng lại hỏi, tôi yêu được không? Được, cô nói.
Cô bằng lòng để hai người tiến đến chỗ hòa hợp, thầm mong ngày cùng họ lên đường. Khó mà xác định được sự cô độc lánh đời của bà khiến ông phảichú ý đến, hay là tính ngông nghênh bất cần của ông toát ra ý vị thoáttục thu hút bà. Cùng vào bếp làm một bữa cơm, cùng ra vườn trồng hoa dọn cỏ, quét tước tưới tắm, lặng lẽ bên nhau, đôi lúc cả đêm uống rượu dốcbầu tâm sự. Có người kề vai sát cánh trên đời, thì có thể tách mình khỏi dòng nước xiết của hiện thực. Tình yêu là hạnh ngộ trời ban. Cầm Dượcvà họ đều là lữ khách phiêu du ngoài cõi thế, tương phùng ở ngả giao của các quỹ đạo không mục đích.
Mé Đông Nam tầng hai là phòng ngủcủa Trinh Lượng, tường trát sơn màu tơ sống, pha trộn giữa màu xám vàtrắng đục. Gian phòng trống trải chỉ kê ba món đồ. Một chiếc giường bốncột đã cũ, cửa giường hình tròn trang trí hoa hải đường, treo màn trắngbằng sa ruột nến. Một bồn tắm màu đen bằng gang ốp sứ, giá kê hình bànchân sư tử. Trên tường treo một chiếc gương. Phòng ngủ ăn thông sangphòng làm việc, sàn lát gạch men, kê một khung cửi cổ, những cuộn chỉ tơ chi chít, hàng súc vải ngổn ngang, và một đống các bản vẽ giấy. Đôi lúc Trinh Lượng sẽ tua lại mãi bản nhạc đang bật khe khẽ, tiếng đànshamisen truyền thống, giọng hát già nua tang thương của một người đànông, giai điệu du
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172920/chuong-5-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.