Ra sân bay đón anh. Sớm một tiếng đồng hồ. Bèn ngồi lì trong sảnh chờ.
Mùa xuân. Cô ngửi thấy hơi ấm nhảy nhót báo hiệu không khí đang dần thứctỉnh. Khi đứng giữa đám đông, cảm giác thân thể và trái tim căng tràn no nê, giống như cây xanh dào dạt nhựa sống sắp đến kì đơm hoa nảy lá.Nguồn sinh lực phấn chấn và bừng bừng này khiến diện mạo thế giới bắtđầu có những chuyển mình tinh tế. Cô hai mươi tám tuổi, đang mấp mé bước vào một cuộc hôn nhân giống mọi người. Nhưng cô đã yêu mất rồi. Cô yêungười đàn ông ấy, không còn nghi ngờ gì nữa.
Quen biết Thanh Trì không phải là kết quả của rắp tâm hay ủ mưu. Nó tự động tìm đến,không ai hay biết nhưng không thể cự tuyệt. Cô đã mong mỏi khoảnh khắcnày rất lâu, rất gian nan. Anh mở toang cánh cửa cấm đóng kín của sinhmệnh cô, đánh thức sự nhạy bén và cảm ứng với tình yêu ẩn giấu đã lâutrong trái tim cô, khiến cô nhận ra tình trạng ngủ đông của mình khôngphải do thiếu hụt khả năng, mà là do người giữ phép giải lời nguyền vẫnchưa xuất hiện. Nội tâm mỗi người đều có một cánh cửa như vậy cần đượcmở ra. Suy đến cùng trông vào duyên phận. Có những cánh cửa trước sauđều đóng im ỉm. Có những con người trước sau đều không tìm đến. Còn nếuđã đến, mở được cửa, con người ta có thể làm lại cuộc đời. Ngẫu nhiênnhư vậy, vô thường tùy duyên như vậy., khiến người ta vừa khao khát lạivừa bị động như vậy.
Thế nên. Cô cảm thấy vị trí hiện tạicủa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172891/chuong-6-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.