Mùa xuân năm ấy, ông lái xe đưa họ lên núi Thanh Viễn thưởng hoa.
Mỗi độ chuyển mùa, lên núi du ngoạn. Xuân ngắm anh đào nở, hạ về nghe vekêu, sang thu thưởng lá đỏ, đến mùa đông thì tắ suối nước nóng. Ngườisống ở Lâm Viễn dần dần trở thành những người nhàn nhã mơ mộng. Khi đàovà anh đào khai hoa, du khách đổ xô đến Lâm Viễn, chen chúc bên hồ ngắmhoa đỏ lá xanh, đây là lễ hội quan trọng của Lâm Viễn vào mùa xuân hằngnăm. Cầm Dược tránh lối quen, đưa Trinh Lượng và Tín Đắc sang chỗ khácthưởng ngoạn.
Đường núi khúc khuỷu quanh co trải đi xa mãi. Côngồi ở băng ghế sau gà gật buồn ngủ. Thảng hoặc bừng tỉnh, mỗi lần mởmắt lại nhìn thấy cặp đôi đằng trước, người đàn ông ngồi ở ghế lái, mộttay cầm vô lăng, tay kia thì nắm tay người đàn bà. Đôi lúc họ ghé đếngần trao nhau một nụ hôn chớp nhoáng, không khí nhấp nháy sáng. Đằng sau hẻm núi. Dần dần không trông thấy chỗ ngắm cảnh người đông như kiến cỏ, không thấy nhà cửa thành phố nữa, chỉ còn viền núi mờ xanh nhấp nhô uốn lượn. Cây cối hoa cỏ trải rộng dọc lối lên dốc, nhưng người chỉ lácđác. Anh đào và hải đường đang kì nở rộ. Những đóa hoa trắng xóa nở chichít, giăng kín lũng núi.
Họ tiến về phía rừng hoa. Ông quay lạinhìn người thiếu nữ, đột ngột bồng cô lên, mang đến ráng mây rực rỡ thơm lừng chỗ triền dốc. Tiếng kêu kinh ngạc của cô làm bầy sẻ đỏ đang đậutrên cành đập cánh bay vù đi. Dưới tán cây trải một tấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172918/chuong-5-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.