Cầm Dược không sốngnhư mọi người. Đánh bạc, tán gái, ăn uống chơi bời, chuyển nhà tùy hứng, không có công việc cố định. Lúc thì thất thần, lúc lại hăng hái. Thithoảng ông đến thăm họ, mang theo con cá pecca to tướng mới câu hoặc rau dại tươi ngon mới hái, làm cơm tối, sửa sang vườn tược, trò chuyện uống rượu. Thích gì làm nấy, về mặt tình cảm không gắn bó cũng không dựadẫm. Chưa bao giờ ở lại qua đêm, ngay cả 2 giờ sáng cũng nhất định láixe ra về. Như một hình thức hay biểu tượng, không muốn từ bỏ vùng trờihoang dã của mình, bất cẩn để lại dấu tích trên lãnh địa của kẻ khác.
Trinh Lượng chưa bao giờ có ý định kiểm sóa trái tim của những người đàn ôngquanh mình, đến thì đến, đi thì đi, bà không bộc lộ bất kì một nhu cầuủy mị nào, cũng không suy diễn, không ràng buộc, để mọi thứ tự nhiênphát triển. Ông đến, ngôi nhà dào dạt sức sống. Ông đi, bà cố thủ ở vịtrí của mình, cần cù dệt vải, vun vén chăm lo cho cuộc sống thường ngày. Trông vào chỉ thấy an lành bình thản.
Cô không hiểu được suynghĩ của phụ nữ trưởng thành. Chỉ biết bề ngoài bà rất bình tĩnh, rất tự chủ, đào xới chăm bón trong vườn, lo liệu sinh hoạt, có lúc ngủ yêntrong phòng, mãi chẳng bước chân ra. Một người mà bất kì lúc nào cũngduy trì thái độ trầm tĩnh thản nhiên, không khỏi khiến người ta lo ngại. Cô đi vào phòng, thấy Trinh Lượng đã dậy dệt vải, dáng vẻ chăm chú,nghiêng mình trên khung cửi xưa cũ gần cửa sổ, cây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172916/chuong-5-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.