Ngang qua bếp, cônghe Trinh Lượng hỏi, chừng như đăm chiêu, Cầm Dược, chúng ta còn đườngnào chăng? Giọng đàn ông lạnh nhạt, em hi vọng điều gì, Trinh Lượng? Anh không phải là một bạn tình thích hợp với sự ổn định. Lông bông khôngnghề ngỗng, đánh bạc là sự sống. Không mảy may của nả, cũng không thathiết kiếm tiền. Anh không muốn sinh con đẻ cái, hai người đầu tắt mặttối lo toan cho một gia đình, gánh nặng vô cùng. Em biết là anh yêu emmà, có lẽ em thấy anh mang lại cho em ít quá, nhưng anh đã cố hết sứcrồi đấy. Đã trao hết những thứ có thể moi ra. Duy chỉ không muốn làm emthương tổn. Nó sẽ khiến anh hối hận.
Trinh Lượng cười khẽ, thực tình em cũng không cần điều đó, vì sao anh lại bắt đầu đùn đẩy thoái thác rồi.
Vậy em muốn thành thật, nguyên vẹn, hay là thề non hẹn biển. Nếu em chọnmột lối sống vất vưởng vô vọng thì phải chấp nhận thuộc tính của lốisống đó. Cho dù tự trong sâu thẳm nó trống rỗng đến mức khiến người tahoảng loạn, em cũng phải gánh chịu. Chúng ta không thể nào tìm được chỗdựa ở cuộc đời, ở tình cảm, ở người khác, giữa người với người vốn không có chỗ dựa. Anh chỉ muốn gắng hết sức làm em vui, anh cũng đã làm đượcrồi.
Sau màn đối thoại đó, họ chia lìa một tháng. Tỏ thái độ quátrần trụi và thẳng thắn nhất định sẽ khiến người khác tổn thương. Cho dù tính tình vốn dĩ phóng khoáng, cũng vì sự thẳng thắn ấy mà họ cảm thấycần tạm thời tránh mặt nhau. Cảm tính đòi hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172915/chuong-5-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.