Bàn tay Trinh Lượngsắt se gầy guộc, mu bàn tay nổi lên những gân xanh tròn, khuôn mặt vàthân hình bà thanh tao mảnh khảnh, nhưng đôi bàn tay lại tang thương,như một cá tính vừa ẩn náu vừa quá khích. Xa rời nhân thế, mải miết dệtvải, gian nan lưu lạc. Cô thấy lòng trào lên sợ hãi. Dung nhan, tâm trí, tư duy, ý thức của con người trước mặt cô đây đang sa sút, bà đã khôngcòn là Trinh Lượng mạnh mẽ chuyên tâm phớt lờ thực tế ngày nào. Ba đangbiến thành một phụ nữ yếu đuối buông xuôi không thể tự bứt mình ra khỏivọng tưởng. Nhưng có lẽ, con người khi trước chi là ảo ảnh mà bà kiênquyết bắt mình nhập vào, còn con người sau này mới là chân tướng bà chưa từng nhận biết, cuối cùng đã đến lúc phải đối mặt và bóc trần.
Yêu một người, suy đến cùng là yêu bản thân. Vì thế mới đâm ra thù ghét bản thân, rơi vào tình cảnh tự tranh đấu. Trinh Lượng đang rút lui, rút vềvị trí còn nhỏ bé yếu đuối hơn cả cô. Vậy thì, cô muốn một phụ nữ trưởng thành sống hết mình cho tình ái nhưng bươu đầu mẻ trán tan xương nátthịt, hay muốn một người mẹ đơn thuần cầm chân trong nhà lặng lẽ dệtvải, phôi phai và già đi.
Yêu khiến chúng ta thức tỉnh và táisinh ư? Yêu là ảo giác, là vọng tưởng ư? Nó tạo nên sự hoàn chỉnh, hayhủy hoại? Là tiêu diệt, hay cứu rỗi? Là mục đích, hay phương tiện? Mốiquan hệ người lớn mà cô chứng kiến chẳng khác nào mê cung, che giấunhững con đường và ngả rẽ khúc khuỷu sâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172914/chuong-5-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.