Thanh Trì gửi tinnhắn hay gọi điện thoại, cô đều không hồi đáp. Chỉ nhắn một lần: Chúngta lãng phí thời gian của nhau nhiều quá. Em nhận ra tình cảm của mìnhkhông chấp nhận thời kì quá độ. Em cũng đã thấy được lựa chọn của anh.Đừng liên lạc nữa. Để hai chúng ta đều được sống bình yên.
Gửi tin đi xong, cô đổi luôn số điện thoại. Chắc anh sẽ tiếp tục tìmkiếm cô, nhưng tìm cũng vô ích. Anh không còn sức lực để gánh vác vàtiếp nhận cô vào thế giới tình cảm của mình được nữa. Cô, đối với anh,nặng quá. Anh, đối với cô, yếu đuối quá. Thế thôi.
Cô chỉ cần một mối tình đơn thuần, một người yêu đơn thuần. Thanh Trìdạy cô mở lòng đón nhận tâm hồn và năng lượng sống bên ngoài. Hiện thựcđau thương đã mang lại những đau thương rất thực. Thể xác anh giữa cõiđời này cũng lở loét xước sát y như cô, yếu đuối, tham lam, lẫn tránh,chạy trốn, không thể gánh vác. Cho dù cô nhìn thấu bản chất muôn vàn mâu thuẫn của người đàn ông ấy, cho dù cô đã biết từ lâu rằng tình cảm phávỡ quy tắc xã hội này sẽ khó lòng được thông cảm và chấp nhận, nhưngtrong mối quan hệ của họ luôn có một phần nào đó đặc biệt hơn bìnhthường.
Trời băng đất tuyết vùng quê xa lạ, anh vượt ngàn dặm đến bên cô. Tinhmơ tinh lại trong căn phòng chật chội sơ sài, thấy bàn tay mình được ủkín trong một đôi tay khác, quyến luyến không rời, cảm giác bình an chưa từng có. Dù thế giới hoang vu vô biên, dù vực thẳm dưới chân sâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172866/chuong-7-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.