Trái tim, ngày nào cũng như bị một bàn tay bóp chặt lấy.
Tê tái, rã rời, mất tự chủ. Cảm giác bị tuốt sạch và nạo gọt từ trong ra ngoài. Bải hoải. Không lên tiếng, cũng không suy nghĩ nữa. Thân thể trái tim đều bị ép dẹp lép, chỉ còn bản năng sinh tồn. Sống cô độc suốt một tháng. Câm lặng, âm thầm, ngày nối đêm làm việc bên máy tính, ăn rất ít. Mệt mỏi đến cực độ, quần áo chẳng thay, nốc hết nửa chai rượu, lăn ra giường là ngủ. Không ai nói chuyện, không ai an ủi, không ai chia sẻ, không ai quan tâm. Tất cả là việc của một mình cô. Cứ thế chịu đựng vật vã cho qua ngày, ngoài công việc, rượu, ma túy ra, cô không tìm được cách nào để tiêu diệt sự tỉnh táo hầu chống cự với thời gian nữa.
May mà tâm lý đã được mài giũa đủ cứng cỏi, bằng không, chắc cô không thể trụ vững từ lâu rồi. Cô biết bản thân mình có khả năng tự tê liệt trước khổ sở. Xưa nay đều thế.
Dù vậy. Phải là người từng chịu tổn thương hoặc tự gây tổn thương cho mình mới biết sự câm lặng và kiềm chế này nghiệt ngã đến mức nào, cả đêm không sao ngon giấc. Kí ức ngày cũ cứ hủy hoại con tim. Lý trí cho dù tỉnh táo, nhận thức, hiểu rõ đến đâu thì vẫn có lúc cảm tính dữ dội như nước lũ như mãnh thú lại tràn lên áp đảo. Vô vọng, oán hận vì bị phản bội từ bỏ, khao khát, lưu luyến, tiếc nuối, bi thương, mất mát, phẫn nộ, miễn cưỡng, bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172864/chuong-7-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.