ĐịnhSơn đến ngay tức khắc. Nhìn vết máu lấm tấm trên nệm và bộ dạng bất cầnbí tỉ vì rượu của Khánh Trường, anh bèn dứt khoát đưa cô đi. Về nhà anh. Anh trông nom cô, nấu cháo, ninh canh rau. Im lặng ở bên cô. Cô khôngăn được, sút cân nhanh chóng, mỗi ngày một gầy, cứ ngủ li bì. Như thểkhông muốn tỉnh cơn mê. Dùng trạng thái ấy để tháo chạy khỏi cỗ máy hiện thực trần trụi.
Có lúc đêm hôm, anh đến bên giường, nhẹ nhànghỏi cô, Khánh Trường, vẫn khó thế ư? Cô không mở mắt, yếu ớt gật đầu,anh bèn bước đi, xem vô tuyến hoặc thu dọn nhà bếp. Có lúc tinh mơ, anhlại đến hỏi, Khánh Trường, vẫn khó thế ư? Trong sắc trời tang tảng sáng, cô gật đầu lần nữa, anh lại bước đi. Mãi cho đến một ngày kia, cô cấttiếng lại được.
Anh khuyên, Khánh Trường, con người thườngkhông làm nổi những việc trái với bản tính của mình. Em vật vã thế này,nghĩa là rời xa anh ta là không đúng đâu. Hãy đi giành lấy anh ta, buông lòng tự trọng xuống, quên hết hoài nghi đi, gặp nhau nói chuyện mộtlần. Nếu chỉ tình cảm mới lấp đầy con người em, vậy thì vì sao lại không nghĩ cách có được nó.
Đã bình tĩnh lại rồi, đầu óc trở nênsáng suốt, cô nói, cách yêu của em và anh ấy khác nhau. Em cần thuầntúy, kiên định, hoàn chỉnh, quả quyết. Thứ chủ nghĩa lý tưởng phi thựctế này rõ ràng là một bi kịch, nhưng em không thể thuyết phục bản thântừ bỏ nó. Đây là tín ngưỡng của em. Nếu chấp nhận thái độ khư khư giữvững
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172862/chuong-7-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.