Anh mang lại cho cô thứ tình cảm như lửa bốc ngọn, khói và sáng ngùn ngụt cả trời. Khi lịm tắt,những hoang vu xơ xác càng thêm lộ rõ ở khắp nơi. Cô hiểu, từ bỏ anhchẳng khác nào từ bỏ một phần của chính mình. Chấm dứt quan hệ với anh,cô cũng không xác định được vị trí của mình trên cõi đời này nữa, chỉcòn cách buông trôi đến đâu thì đến. Dù thế, cô vẫn cố gắng trụ vững,tiếp tục tồn tại.
Câm lặng, tự sinh tự diệt. Nhẫn nại mà sống, giống phần lớn những người bình thường khác.
Cô không quay về căn hộ. Theo ý muốn của Định Sơn, cô chấm dứt hợp đồng thuê, chuyển sang ở chung với anh. Định Sơn muốn chăm sóc cô, mà bảnthân cô cũng lo Thanh Trì về nước sẽ đến căn hộ thuê tìm mình. Ổn địnhrồi, cô thêm vào mỗi ngày thật nhiều hoạt động để cuộc sống bận rộn, nhờ đó lãng quên hồi ức và nỗi lòng. Bên cạnh việc viết lách, cô làm tìnhnguyện cho một trại trẻ mồ côi tư nhân do người Mỹ mở, gội đầu tắm rửacắt móng bón cơm cho trẻ tàn tật, nói chuyện với các em. Khánh Trườngvốn có vấn đề về giao tế, không giỏi tiếp xúc, không biết nói chuyện gìvới người ngoài. Vì thế cô luôn sống bên lề xã hội, sinh hoạt chưa baogiờ hoàn chỉnh. Nhưng cô đã đảm nhiệm công việc này một cách hết sức tựnhiên, không hề thấy mình phải gắng công cố sức. Hết câu nọ sang câukia, dần dà nói với các em đủ thứ chuyện. Kiến dưới đất, sương trên hoa, bụi trong luồng sáng, tiếng mưa thánh thót, đếm số ngón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172860/chuong-7-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.