Cuộc sống luôn để ngỏ những cánh cửa mới cho Khánh Trường. Đóng một cánh lại, mở một cánh ra. Hai mươi bảy tuổi, nhưng tâm hồn là một thiếu nữ mười bốn xuyên quađường hầm trong núi, mắt nhìn tới trước, không ưu tư ngập ngừng. Đè bẹpngần ngại, nghiến rang gồng sức, lao tới hoa lá bóng núi ở cuối đường.Cho dù đó chỉ là ảo giác.
Cô có thể giả vờ mình dũng cảm, và trở nên dũng cảm thật. Gỉa vờ không cần yêu, từ đó sống mãi được mà không yêu đương gì hết.
Trở về Thượng Hải. Ở lại văn phòng, chỉnh lý bản thảo và hình ảnh, biên tập xong chuyên đề. Làm việc đêm ngày để bắt kịp tiến độ đã bị chậm trễ quá lâu do đi đường. Đổ ảnh từ máy ra, cầu Quan Âm Các trông như tồn tại ởmột thời đại và không gian nào khác. Cô chọn in một tấm rồi đính lênvách ngăn bàn làm việc, khi nghỉ ngơi lại ngẩng đầu nhìn, chiêm ngưỡngcây cầu cổ xưa đẹp đẽ nhưng sự sống có hạn sắp luân hồi cùng vĩnh cửuấy. Cô tin nó không thể nào chết được, dù đã sắp tiêu tan. Nó giúp côtìm thấy một sự nâng đỡ và hưởng ứng về tinh thần. Nó giúp cô cảm thấymình không đến nỗi trơ trọi đơn độc quá nhiều.
Đôi lúc mảimiết làm việc, nửa chừng thấy trắc trở mệt mỏi, lại cố gắng tăng cườngđộ và đẩy nhanh tiến độ hòng xua tan uể oải chán chường. Mỗi lần bị loigiật về thực tại, là mỗi lần cô nhìn rõ hơn tâm trạng muốn rút lui củamình. Đứng bên lề nhân gian, đối mặt với tâm trạng ấy, tách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172909/chuong-6-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.