Cô là người kể chuyện cho tôi. Còn tôi lại là người viết truyện cho người khác. Tôi tự hỏi lòng, vì sao lại để cô làm thế với mình. Bằng cách nào cô có đượcsự cho phép và chấp thuận của tôi. Hay đây vốn dĩ là điều cả cô và tôimong cầu. Ở một thành cổ xa lạ, trên một chuyến tàu tốc hành. Tôi nhớngón tay mình run run rà trên danh bạ, nhớ khoảnh khắc mình tống cùngmột lúc mấy viên thuốc an thần vào miệng. Bấy giờ, tôi cần yêu. Ngườiđược yêu ơi, anh hay cô ta, đang ở đâu.
Người phụ nữ xa lạ, lõa thể, lại vòng cánh tay qua người tôi, áp mặt vào lưng tôi, hôn dọc sống lưng, rê dần rê dần xuống, môi lạnh và mềm. Thao tác dứt khoát điêuluyện, khiến tôi tin rằng cô đã định làm thế này từ đầu. Mái tóc dày đổxuống phảng phất hương ngọc lan, chưa gội, lẫn với mùi mồ hôi nhàn nhạt. Cô nói, cô và Trinh Lượng đều thích ngọc lan, trồng rất nhiều trongvườn. Hương hoa lành lạnh, thanh mát, lâu dài sẽ nhạt dần mỏng dần. Tôixoay người lại, không tìm kiếm mắt cô. Cô chồm lên tôi, lại bướng bỉnháp sát, vuốt ve, hôn hít, bám riết. Đầu di chuyển xuống thấp, định gieongọn lửa mới vào người tôi. Một nỗi bi ai vô cớ giống như nước chảy từtừ rót xuống thân thể, dần dần mực nước dâng cao, vỗ đập nơi ngực. Cảmgiác cô độc trào lên dữ dội, len vào khoảng trống giữa hai tấm thânchúng tôi.
Thể xác là phương tiện giải cứu duy nhất hiện thời.Nếu không yêu bằng hình hài trần tục, không hòa tan nỗi cô độc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172734/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.