Chẳng biết cô rời khỏi khách sạn lúc nào. Chỉ biết khi tỉnh lại, tôi không còn thấy cô đâu nữa.
Tôi vặn đèn lên. 5 giờ sáng. Trên gối cô đặt một tờ giấy gấp nhỏ, nếpgấp cũ kĩ xem chừng đã được cất giữ rất lâu. Một bức phác họa. Thôn làng miền núi cách biệt với đời, địa hình đẹp đẽ trù mật nằm trong thunglũng thâm trầm. Dòng nước uyển chuyển uốn quanh. Những ngôi nhà bằng gỗdựng dựa vào núi, trùng trùng điệp điệp. Ruộng bậc thang nhấp nhô, đồngdã thoáng đãng. Ao nhỏ rải rác, hoa sen nở rộ, tôn lên bóng núi liênmiên bên trời. Một cố hương tuyệt tích.
Cô dùng cách này đểnhấn mạnh thái độ không từ mà biệt. Giống một cố hương biến mất một conđường không thể quay đầu, cũng không cần quay đầu, thả chiếc nhẫn xuốnghồ nước rộng vắng tanh, lìa xa cốt nhục ở một thị trấn bên Nam bán cầu,tìm kiếm gốc gác dưới đáy vực trên núi cao, tặng bức phác họa của TrinhLượng cho một người xa lạ chưa từng giao thiệp… Tìm kiếm luận chứng bằng thực tiễn, bằng truy cầu, buông xuống hết mọi gánh nặng, nghi vấn vàkhuấy động. Để lại manh mối nhỏ nhoi trong cõi người, nhằm chứng minh là mình tồn tại.
Mặt sau bức phác họa có mấy dòng chữ, một đoạn trích thơ, chắc là chép hồi còn trẻ đang học ở Luân Đôn:
Lâu đài em đây, anh gọi là sa mạc
Trong đêm nghe tiếng, chẳng thấy mặt
Khi em sụp xuống đất này xơ xác,
Ánh sáng từng nâng đỡ em, anh gọi là hư vô.(*)
(*) Trích bài thơ Tên thật (Vrai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172730/chuong-12-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.