Họ quen biết đến nay là năm thứ năm. Cô ba mươi hai tuổi, anh bốn mươi lăm. Cô chưa bao giờ để ý đến số tuổi của anh, bởi ở bên cô, trái tim và thân thể anh đều như thiếu niên nồng nhiệt, có bao nhiêu năng lượng thì dốc hết cả ra, như thể sắp đến lúc bị dồn vào tàn lụi ở một góc. Anh là người mang lửa, không biết lịm tắt, chỉ biết thiêu cô thành tro.
Khánh Trường hiểu, lại phải lựa chọn lần nữa. Hành động theo chỉ dẫn của trái tim. Thật ra đã biết nên chọn hướng nào ngay từ đầu rồi. Chưa đến chỗ bế tắc, chưa đến chỗ gục ngã, là cô còn cố chấp tiến bước. Có lẽ lối sống của cô là như thế, cao xanh đã cho cô ám thị quá rõ ràng. Giống như con thiêu thân, mù quáng lao vào ngọn lửa, liều lĩnh là chặng đường sẽ đi. Linh hồn sống bằng nỗi đau và qua đó trở nên cứng rắn, trăn trở loay hoay gãy nát, cho đến khi được tái sinh.
Cô đề nghị Định Sơn ly hôn, không giấu giếm nguyên nhân. Định Sơn lo ngại thay cho cô, nói, Khánh Trường, anh kết hôn với em, ước mong duy nhất là bảo vệ em, làm em vui vẻ. Khả năng của anh có hạn, nhưng luôn chú ý để mang lại cho em tự do. Giờ chỉ muốn hỏi, theo em thì một quan hệ yêu đương nhất định phải được thu xếp theo những cách thông thường chăng? Nhỡ nó thích hợp để tồn tại như một lý tưởng như một nghi thức thì sao, em hiểu ý anh không. Người bạn đời cần phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172785/chuong-11-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.