Khách sạn ở gần ga tàu hỏa. Quãng đường từ đây đến đó rất xa, nhưngchúng tôi đều đi giày thể thao nên bước khá nhanh. Dưới tác dụng củachất cồn, thân thể còn trở nên dẻo dai, hăng hái hơn nữa. Trên con đường lành lạnh sau mưa, dần dần chúng tôi điều chỉnh được tốc độ và tiết tấu phù hợp, đi lâu cũng không cảm thấy mệt.
Băng qua ngã tư vắngvẻ tăm tối, băng qua chùa chiền lờ mờ đèn lồng… Lúc băng qua cửa hàngtiện lợi mở cửa thông đêm, tôi đề nghị nghỉ một lát, vào mua một góithuốc lá và hai cốc mạt trà nóng. Cô theo vào, dừng chân ngắm quanh.Trên tường dán một tờ áp phích rạp hát, giới thiệu chương trình diễn tấu nhạc cụ cổ điển của các nghệ sĩ quốc dân, ở mục shakuhachi thấy có tênNguyệt sơn mai chi.
Cô nói, đây là khúc nhạc mà mười tám năm trước Cầm Dược từng thổi cho tôi nghe, thì ra ở Nhật cũng có bản nhạc này.
Cô còn nhớ giai điệu không.
Về sau không có dịp nào nghe lại, cũng quên mất rồi, cô nói. Điều nàyrất nhất quán với số phận tôi, tuổi thơ rực rỡ phong phú, trưởng thànhsa sút tầm thường. Nhưng bấy lâu tôi biết bản nhạc vẫn tồn tại trên đời. Không ở nơi này, mà ở bờ bên kia.
Chúng tôi nghỉ tạm, uốngtrà, hút thuốc. Xong xuôi tiếp tục đi. Một tiếng rưỡi sau, xuyên qua bao nhiêu cung đường dài dằng dặc, cuối cùng cũng đến được khách sạn.
Dừng chân ở cửa, một lần nữa tôi nhìn vào mặt cô. Cô dùng ánh mắt để ra dấu với tôi, rằng cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172735/chuong-12-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.