Edit: mitatam (Đây là Editor mới mình mới dụ dỗ thành công)
Beta: girl_sms
"Tỷ....."
Phong Uyển Tư nói không ra lời, cắn cắn môi dưới nhìn Phong Uyển Nhu, cặp mắt đỏ bừng kia khiến Phong Uyển Nhu cảm thấy có chút đau lòng. Thở dài, nàng đưa tay vuốt vuốt mái tóc dài của Phong Uyển Tư, dịu dàng nói
"Uyển Tư, nếu đã biết là mình làm sai rồi, vì sao còn không cứu vãn?"
"Tỷ, em tổn thương Sương Sương quá nhiều"
Phong Uyển Tư nghẹn ngào, giọng nói khàn khàn, nói mỗi câu đều rất cố sức. Cho tới nay, nàng đều đem nỗi đau chôn thật sâu trong lòng, nàng nghĩ chính mình che dấu rất tốt, không nghĩ tới Phong Uyển Nhu chuyện gì cũng biết. Biết suy nghĩ của nàng, biết nỗi đau của nàng.
"Được rồi, đừng khóc nữa, như thế nào còn giống hồi nhỏ, mãi không trưởng thành."
Phong Uyển Nhu yêu thương hôn lên trán Phong Uyển Tư, lấy tay lau đi nước mắt trên mặt nàng. Cho dù mấy năm qua, Uyển Tư thay đổi bao nhiêu, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là muội muội của nàng. Trong lòng nàng, Phong Uyển Tư vĩnh viễn là muội muội mà nàng yêu thương nhất, sẽ không bởi vì bất cứ kẻ nào, bất cứ việc gì mà thay đổi. Đối với việc của Lăng Sương, Phong Uyển Nhu biết Phong Uyển Tư rất yêu nàng ấy, như thế nào không muốn cùng nàng ấy làm lành lại.
Không nên đem vấn đề đơn giản làm phức tạp hoá lên. Lăng Sương là một cô gái tốt, lại bị làm cho tổn thương đến vậy, Phong Uyển Nhu ngẫm lại đều cảm thấy đáng tiếc. Hơn nữa những loại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-thien-lai-lieu-tuu-dang-dang/1365277/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.