Tiểu Thảo đã lâu không ngủ ngon như vậy, tuy nói là bị Viên thuốc quấy rầy nên việc gì cũng chưa làm. Nhưng là chỉ cần ôm Phong tổng ngủ cùng là nàng đã cảm thấy thực thỏa mãn!
"Híp mắt nghĩ cái gì đây? Mau đứng lên, còn phải đi làm."
Phong Uyển Nhu cầm trong tay một chiếc khăn tắm lau lau mái tóc dài còn ướt của mình, nghiêng đầu cười cười nhìn Tiểu Thảo, Tiểu Thảo mở to mắt, vẻ mặt ngây ngô nhìn nàng.
"Phong tổng, buổi sáng tốt lành."
"Không còn sớm nữa, dậy mau."
"Ờh."
Tiểu Thảo nghe lời từ trên giường nhảy dựng lên, chân mang dép lê hướng về phía phòng tắm, trong lòng trộm cười. Thật tốt, cùng Phong tổng rời giường, cùng ăn điểm tâm, cùng đi làm, thật giống vợ chồng son a.
Vui vui vẻ vẻ đẩy cửa phòng tắm, Tiểu Thảo cười tươi như hoa đi vào bên trong, liếc mắt một cái thì thấy Phong Uyển Tư tóc tai bù xù đứng ở trước gương phòng tắm sững sờ. Ngưng một chút, còn tưởng rằng chính mình chưa tỉnh ngủ, nhỏ giọng kêu một tiếng.
"Viên thuốc?"
"Sao?"
Phong Uyển Tư không quay đầu, như là trúng tà vẫn nhìn chằm chằm vào gương, sáng sớm đã thấy cảnh tượng này khiến Tiểu Thảo rùng mình một cái. Chậm rãi đi lên trước, nghiêng đầu nhìn Phong Uyển Tư nhưng vừa thấy, lại có cảm giác hoảng loạn.
Đây không phải là người không có việc gì cũng ăn mặc loè loẹt nơi nơi phóng điện câu dẫn người người Phong Uyển Tư sao?
Gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc, hai má lõm sâu xuống, ánh mắt mở to mờ mịt không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-thien-lai-lieu-tuu-dang-dang/1365265/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.