"Nếu hiện tại trong tay có cục gạch, tôi chắc chắn sẽ đập vô mặt cô!"
Phong Uyển Tư đằng đằng sát khí nhìn Tiểu Thảo, Tiểu Thảo vẫn còn đang thẹn thùng chưa tỉnh lại, cúi đầu, cắn môi dưới biểu tình thực nũng nịu.
"Nhưng Phong tổng chắc cũng không chịu a."
Nói xong, nàng ngẩng đầu tràn ngập chờ mong nhìn Phong Uyển Nhu, Phong Uyển Tư cũng theo ánh mắt của Tiểu Thảo nhìn về phía Phong Uyển Nhu, cảm xúc hỗn loạn.
Phong Uyển Nhu nhìn hai người liếc mắt một cái, không nói chuyện, cầm lấy thìa, cúi đầu tiếp tục ăn cháo. Nàng sao đủ khả năng cùng hai hài tử không chịu lớn này náo loạn? Thôi kệ, muốn nháo thì nháo đi, có Tiểu Thảo nháo cùng, Uyển Tư thoạt nhìn cũng vui vẻ hơn.
Không thấy Phong Uyển Nhu đáp lại, Tiểu Thảo chu chu cái miệng, có điểm không bằng lòng. Phong Uyển Tư ngược lại bày ra bộ dạng thục nữ, chỉ nhìn Tiểu Thảo một cái, châm chọc hỏi.
"Vậy có cần chị tôi hằng ngày cho cô uống sữa luôn không?"
Uống sữa? Tiểu Thảo nghe xong hai chữ này liền ngẩng đầu lên, vụng trộm ngắm Phong Uyển Nhu, chính xác hơn ngắm bộ ngực của nàng. Phong Uyển Nhu mặt đỏ như đít khỉ, buông thìa, giận dữ liếc Phong Uyển Tư một cái.
Phong Uyển Tư nhún nhún vai, đứng dậy đi thay quần áo, ngày hôm qua cả đêm nàng không ngủ, như vầy mà đi công tác phỏng chừng sẽ xỉu tại sân bay mất. Vốn là phải giúp tỷ tỷ, nhưng đến lúc đó ngược lại thêm phiền, cho nên hiện tại cần tranh thủ nghỉ ngơi.
Phong Uyển Tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-thien-lai-lieu-tuu-dang-dang/1365266/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.