Tại biệt thự Dương gia.
- Sao em về mà không nói cho chị biết?
Băng Thiên lên tiếng hỏi vừa nói vừa gấp quần áo bỏ vào tủ cho Băng Thủy còn cô thì đang sờ lên môi mình tủm tỉm cười không biết tại sao?
Kể từ lúc bị Minh Triết ép vào tường nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của anh lại còn lấm tấm mồ hôi với làn da trắng săn chắc khiến cô say đắm khi bị anh cưỡng hôn thì cũng có chút giật mình, bất ngờ nhưng nụ hôn ấy lại rất cuốn khiến cô say đắm.
Thấy em mình cứ sờ lên môi rồi lại tủm tỉm cười khiến Băng Thiên nhìn vào thì hiểu ra em mình đang trong tình trạng gì.
Cô huých vai đứa em gái đang ngồi trên giường chôn chân vào chăn.
- Này! Em đang tơ tưởng ai vậy.
Nghe thấy cô gọi Băng Thủy giật mình lên tiếng.
- Chị...chị nói gì vậy?
- Nào! Nói thật đi, em đang yêu đúng không?
Bị nói đúng tim đen khiến Băng Thủy đỏ mặt chui tọt vào chăn tránh ánh mắt dò xét của cô.
- Nào...nào có chứ?
- Còn chối! Mau chui ra đây.
Băng Thiên không cho em mình chạy thoát kéo chăn ra mà cù léc.
- Haa...Đừng mà chị! Em nhột.
2 chị em đang nô đùa bên ngoài đã có người phụ nữ hiền từ mang đồ ăn tối đến mở cửa.
- Này! Mẹ mang đồ ăn tối đến mau lại đây ăn đi.
- Mẹ!
Nhìn thấy bà Dương xuất hiện như 1 vị cứu tinh mà thoát khỏi chăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-hay-yeu-em/2699303/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.