Tại phòng bệnh của Bạch Băng Thủy.
Bà Dương bước vào thì thấy cô đang ăn táo lại nhìn vào giỏ quả và bó hoa mỉm cười tủm tỉm đầy nham hiểm nói.
- Ai mang hoa quả cho con thế?
- Bạn con ạ!
Cô lễ phép lên tiếng nói.
- Bạn nào mà mang hoa đến đẹp thế này?
- Bạn con mới quen ạ.
Bà Dương lại cười nham hiểm nói.
- Bạn trai sao?
- Dạ vâng!
Khi nghe đến đây 1 chiếc bóng cao lớn đang tỏa ra khí lạnh lẽo không bước vào nữa mà quay đi.
- Oh! Vậy có nghĩa là người yêu rồi.
Cô thẹn thùng lên tiếng.
- Không có! Người ấy con xem như bạn bè thôi không có tình cảm nam nữ.
Thấy cô cuống quyết giải thích bà thay đổi nụ cười hiền từ lấy cơm đặt lên bàn cho cô ăn và nói.
- Thôi được rồi! Con không cần giải thích. Con yêu ai mẹ không cấm cản chỉ cần sau nếu con có ý định tiến xa hơn với người con trai nào thì mang về xho mẹ xem. Ha.
- Vâng ạ!
Cô thẹn thùng lên tiếng rồi ăn cơm. Bà ngồi 1 bên gọt cam cho cô ăn vừa gọt bà vừa lẩm bẩm.
- Không biết thằng Phong đi đâu mà nó chưa bến vậy ta?
Thấy bà cứ lầm bẩm trách anh cô lên tiếng dịu nhẹ nói.
- Bà chủ! Người đừng trách cậu, bây giờ đang là trong tình hình căng thẳng nên cậu rất bận.
Nghe cô bênh anh thì bà chỉ biết lắc đầu với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-hay-yeu-em/2699304/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.