Sau khi Băng Thiên ra khỏi phòng thì Băng Thủy gải đầu khó hiểu tại sao chị ấy lại ra ngoài để lại không gian riêng cho 2 người. Nhưng nhanh chóng đã bị cô bỏ qua mà quay lại nhìn Tử Phong cười nói.
- Anh Tử Phong! Em về có mang theo quà cho anh nè.
Lúc này Tử Phong mới không cau có nữa mà khẻ mỉm cười nhẹ nhàng nói.
- Em về lúc nào sao không gọi cho anh đi đón?
Nghe anh hỏi cô ngồi xuống ghế mà nói.
- Không sao! Em có gọi bạn ra đón rồi chúng em đi chơi luôn.
Anh đi lại xoa đầu cô mà nói.
- Được rồi, nếu sau này có về thì gọi cho anh ra đón.
- Vâng!
Cô nhẹ nhàng trả lời cười híp mắt trong mắt cô chỉ có anh trai em gái nhưng trong ánh mắt của anh lại là tình cảm trìu mến, yêu thương.
- Thôi! Em về phòng đây không làm phiền anh nữa, chúc anh ngủ ngon.
Băng Thủy kéo tay anh ra khỏi đầu mình mà chạy ra ngoài chào anh còn anh thì mỉm cười gật đầu nói lại.
- Ừm! Em ngủ ngon.
Sau khi tạm biệt anh cũng nằm lên giường vắt tay lên trán ngẩm nghĩ.
- Rốt cuộc người đàn ông mà nói chuyện với cô ấy là ai?
Nhưng câu hỏi dần đi vào ngõ cụt, anh bực tức tắt điện đi ngủ mà không hiểu sao không ngủ được. Dạo gần đây anh rất ít ngủ chỉ biết cắm đầu vào công việc vì nếu anh nhắm mắt lại là nghĩ đến Băng Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-hay-yeu-em/2699302/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.