Suốt cả ngày hôm đó Băng Thiên ở nhà anh chơi với mẹ anh đến tối thấy trời cũng đã muộn nên xin phép ra về.
Trên xe ô tô lúc này không ai nói chuyện gì khiến cho trong xe trở nên căng thẳng, để phá đi bầu không khí gượng gạo đó Chu Minh Triết đã lên tiếng.
- Hôm nay cảm ơn em đã giúp anh.
Nghe anh nói lúc này Băng Thiên mới quay đầu lại mà mỉm cười trả lời.
- Không sao! Là do em nợ anh.
Sau đó Băng Thiên không nói gì thêm và cũng không còn cười nữa thay vào đó là cuối mặt xuống hơi buồn. Minh Triết nhìn qua kính chiếu hậu thấy cô như vậy thì có chút buồn lên tiếng.
- Việc anh nhờ em khiến em khố xử sao?
Cô lắc đầu nhưng không còn nụ cười mà nói.
- Em chỉ cảm thấy có lỗi với bác gái vì đã lừa bác. Hôm nay nhìn bác rất vui nhưng đây chỉ là màn kịch.
Lúc này Chu Minh Triết mới mạnh dạn lên tiếng hỏi cô không quên thỉnh thoảng liếc nhìn sắc mặt cô qua từng câu hỏi.
- Em đã có người mình yêu chưa?
Nghe đến đây cô có chút lượng lự khiến anh bồi hồi.
- Em...đã có người em yêu...
Nghe được câu nói của cô anh khá thất vọng hóa ra anh là người đến sau.
- ...Nhưng em yêu đơn phương người ta.
Nghe được vế sau anh như mở cờ trong lòng vui mừng nghĩ "hóa ra anh vẫn có thể theo duổi cô"
- Vậy anh có thể làm bạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-hay-yeu-em/2699301/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.