Viên Khải bị hỏi có chút lúng túng, anh cũng biết Tiêu Lâm đã hỏi ra câu này thì anh chắc không thể che giấu được nữa.
"Năm mười lăm tuổi, khi đó anh biết bản thân không giống như những chàng trai ngoài kia. Anh biết tính hướng của mình đi lệch với quỹ đạo. Trong thế giới của anh lúc đó chỉ có hỗn loạn cùng ảm đảm và sợ hãi. Cho đến ngày anh gặp em, anh biết em bám dính anh chỉ vì muốn được đi theo Cảnh Phong nhưng anh không ngại. Bởi vì ngay từ lúc nhìn thấy em, anh đã có được tia sáng mặt trời đầu tiên trong thế giới tối tăm của mình. Anh cũng biết em và anh là người của hai thế giới khác nhau, em yên tâm anh sẽ không quấy rầy cuộc sống của em. Chỉ cần em đừng xa lánh anh, chúng ta vẫn cứ như trước giờ thì anh đã mãn nguyện rồi."
Tiêu Lâm không hiểu tại vì sao khi nghe anh nói những lời này trái tim cậu có chút khó chịu, cũng có chút đau. Cậu gặp Viên Khải từ 10 năm trước, thích một người thích suốt 10 năm, lại phải luôn che giấu nó đó là cảm giác ra sao cậu chưa từng biết, cũng không cảm nhận được.
Chỉ là trong mắt cậu đã quen rồi, quen thấy một Viên Khải phong thái đĩnh đạc thành công rực rỡ ở trên đỉnh cao như ánh mặt trời. Anh cũng là hình tượng là mục tiêu mà cậu muốn trở thành. Vậy mà người đàn ông đó giờ đây đang ngồi trước mặt cậu, bộ dạng có chút hèn mọn nói với cậu, chỉ cần cậu đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-chao-ta-day-la-nu-phu/3163508/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.