Khi tất cả đồng loạt mở mắt Nguyễn Hữu Huân vì ngồi đối diện cửa ra vào, nên đập vào mắt cậu là một người đàn ông mặc quần tây sơ mi trắng, chân dài vai rộng đang bế trên tay một nhóc con vô cùng trắng trẻo đáng yêu.
Cậu lập tức đứng bật dậy, những người kia thấy phản ứng của cậu cũng quay đầu nhìn rồi vội vàng đứng lên. Chỉ có Trần Tuyết là sượng trân, vì sao ngay cả cục cưng cũng đến vậy chứ, trời ơi hai cha con bọn họ đến từ bao giờ vậy nè, cô mãi chơi có biết đâu. Híc híc mất hết cả hình tượng rồi phải làm sao đây.
Lý Cảnh Phong thấy cô đứng yên, biết cô đang xấu hổ khi bị anh và con nhìn thấy cảnh này vừa thương vừa giận. Làm cho hai cha con anh lo sốt vó, còn cô thì sao ngồi đây chơi ma sói đến quên trời quên đất, bọn họ đến còn không phát hiện ra. Mà mấy người này nữa, nếu để cấp trên mà biết chắc cuốn gói đi hết luôn.
"Lại đây."
Trần Tuyết nở một nụ cười hết sức giả nai đi đến, cô đưa tay véo véo cái má bánh bao của con trai.
"Cục cưng à sao cả con cũng đến vậy?"
"Bo không yên tâm để ba đi một mình, Bo lo cho mẹ."
Cô còn có thể nói gì nữa đây chứ, cô xoay người hướng về những người trong phòng đang nhìn bọn họ nở một nụ cười xinh đẹp giới thiệu.
"Giới thiệu với mọi người đây là chồng và con trai tôi, thằng bé đáng yêu lắm phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-chao-ta-day-la-nu-phu/3163506/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.