Lời vừa nói ra, Viên Khải bước đến trước mặt cậu, anh khẽ cúi người đôi đặt lên môi cậu một nụ hôn. Tiêu Lâm cảm thấy trái tim mình lúc này như ngừng đập, môi anh vừa lạnh lại vừa mềm, còn mang theo một chút vị mặn của nước mắt khi nãy còn lưu lại. Người ta nói khi một người đàn ông bật khóc, nghĩa là họ phải đau đớn đến mức nào.
Tiêu Lâm cứ nghĩ rằng hai người đàn ông hôn nhau, cảm giác sẽ rất kinh khủng, nhưng lạ thay cậu không cảm thấy bài xích, chút mặn đắng nơi khóe môi lại càng khiến tâm cậu chua xót hơn.
Chỉ một cái chạm môi nhẹ nhàng, có chút run rẩy có chút dằn xé, anh muốn được kéo dài khoảnh khắc này mãi mãi. Nhưng anh cũng biết con người thì không thể quá tham lam, bằng không sẽ bị trời phạt, rất nhanh Viên Khải liền lùi ra.
Chỉ là một chút tiếp xúc thoáng qua ngắn ngủi vài giây, không phải một nụ hôn mãnh liệt ngọt ngào hay nóng bỏng. Chỉ như vậy thôi, cho dù kết quả thế nào anh cũng đã thoả ước nguyện rồi.
Còn chưa kịp cảm nhận xong môi người đối diện đã rời đi, Tiêu Lâm theo bản năng đưa tay sờ môi mình. Viên Khải không lên tiếng chẳng thúc giục câu trả lời, chỉ im lặng đứng nhìn cậu. Không hiểu vì sao lòng anh đột nhiên giây phút này lại bình tĩnh đến lạ.
"Không có cảm giác."
Tiêu Lâm lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng trong phòng. Còn chưa để Viên Khải kịp suy sụp, cậu đã kéo lấy cà vạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-chao-ta-day-la-nu-phu/3163510/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.