Vì thế, Khương Quán cũng chia một ít thịt gà cho Tống Cửu Trì nhưng lượng không nhiều, Tống Cửu Trì rất mất tự nhiên nhưng vẫn thấp giọng nói một câu: “Cảm ơn.”
“Không cần khách sáo, ta chỉ nể mặt ca của ngươi mà thôi.”
Khương Quán nói rất rõ ràng và thẳng thắn, mọi người đều coi thường nàng mà xưa nay, nàng cũng không phải một người thích lấy lòng người khác.
Tống Cửu Ly thèm rỏ dãi, mọi người đều đã được chia hết cả rồi, người tiếp theo chắc hẳn chính là nàng ta đi.
Có điều, phần thịt ngon nhất đã bị chia hết cả rồi, nàng ta sợ mình chỉ có thể được chia toàn là chỗ nhiều xương.
Nàng ta nhìn Khương Quán xé đôi thân con gà ra, tuy rằng không nhiều thịt nhưng cũng không quá kém, Tống Cửu Ly thò tay tới lấy nhưng lại phát hiện Khương Quán ngồi ăn một mình.
Tống Cửu Ly: !
“Của ta đâu?”
Nàng ta trợn tròn mắt với vẻ giận dữ, dựa vào cái gì mà nàng ta không có? “Chỉnh bản thân ngươi nói sau này sẽ không ăn đồ của ta, muốn ăn đồ tự mình tìm được!”
Khương Quán cắn một miếng thịt gà với vẻ mặt vô tội, con gà nướng này quả thật không lớn, sau khi chia xong phần thân gà đã chẳng còn lại bao nhiêu rồi, nhưng tốt xấu gì thì đây cũng là món ăn mặn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xet-nha-luu-day-ta-don-sach-kho-ke-dich-di-chay-nan/3849814/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.