Khương Quán vẫn bóp cằm dưới của Tống Cửu Uyên như thế, động tác khá thô bạo, Tống Cửu Uyên hơi nhíu mày nhưng cũng không hề nói câu nào cả, ngược lại còn ngoan ngoãn há miệng uống nước.
Với trí thông minh của hắn, hiển nhiên cũng đã phát hiện ra chỉ có nước trong mỗi túi nước này là ngọt, bằng không với tính cách không hiểu chuyện đó của Tống Cửu Ly chắc chắn sẽ ngạc nhiên kêu lên.
“Cảm ơn.”
Cho dù lấy nương tử này về là do bị ép buộc, nhưng một khắc này, trong lòng Tống Cửu Uyên cũng đã thay đổi cách nhìn về nàng.
Xem ra nàng thật sự rất thích mình cho nên ngay cả khi bị ép phải đi lưu đày cùng mà vẫn còn quan tâm đến hắn, nếu hắn có thể khỏe lại, cho dù không thể yêu lại nàng nhưng nhất định cũng sẽ tôn trọng nàng.
Khương Quán cũng không biết người này đã nghĩ lệch hướng rồi, nàng cất túi nước đi, sáp đến bên tai Tống Cửu Uyên và nói: “Nếu ngươi có thể thoát khỏi mấy con trùng hút máu kia, ta nhất định sẽ nghĩ cách kiếm đồ ăn ngon cho người nhà ngươi.”
Trùng hút máu? Chính là nói đám người chú hai chú ba sao?
Tống Cửu Uyên nâng mắt nhìn qua, phát hiện từ đầu đến cuối chú hai và chú ba không hề quan tâm hỏi han hắn lấy một câu.
Cách hình dung này của Khương Quán cũng rất thiết thực đấy, bọn họ chính là con trùng hút máu bám lên người hắn, hắn nên biết điều ấy sớm hơn mới phải.
Tống Cửu Uyên cúi mắt, thấp giọng đáp: “Ừm, ta sẽ suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xet-nha-luu-day-ta-don-sach-kho-ke-dich-di-chay-nan/3849801/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.