Điều này khiến trong lòng Tống đại nương tử cảm động, đã hơi thay đổi cách nhìn về nàng, có lẽ mấy thủ đoạn không quang minh chính đại ngày trước kia là phủ thượng thư sử dụng, còn cô nương này chỉ là người bị hại mà thôi? Nghĩ đến hành động đoạt tuyệt tình thân của phủ thượng thư bên ngoài đình là Tống đại nương tử lại cảm thấy suy nghĩ này rất đúng, thái độ của nàng ta đối với Khương Quán cũng ôn hòa hơn không ít.
“Hài tử ngoan, cảm ơn ngươi.”
“Không có gì đâu ạ.”
Khương Quán lau mồ hôi, thuận miệng đáp qua loa một câu rồi lại chậm rãi đi ở cuối cùng đội ngũ, sau đó lấy một thanh chocolate từ trong không gian ra.
Nàng lén cắn một miếng để bổ sung thể lực, nhưng lại không dám ăn quá nhiều, mấy thứ như chocolate này kiếp trước này tích không nhiều nên không thể lãng phí.
[Chủ nhân, đừng quên nhiệm vụ tích hàng của ngươi đấy nhé.] Lời nhắc nhở của tiểu tinh linh khiến Khương Quán rất cạn lời.
“Bây giờ ta đang trên đường lưu đày, đừng nói mấy quan sai kia không cho phép người đi lung tung mà chỗ này trước không có thôn, sau không có tiệm, ta biết đi nơi nào kiếm hàng mà tích đây?”
Khương Quán rất bất đắc dĩ, thế nhưng tiểu tinh linh vẫn muốn tiếp tục dụ dỗ nàng: [Lẽ nào chủ nhân không muốn sở hữu không gian trồng trọt hay sao?
Đến lúc đó, ngươi muốn gì cũng đều có tất, không có gì thứ gì mà ngươi không có cả, chỉ có thứ mà ngươi không nghĩ đến mà thôi.]
“Dừng!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xet-nha-luu-day-ta-don-sach-kho-ke-dich-di-chay-nan/3849800/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.