Nàng ta nhìn về phía Khương Quán với vẻ ám chỉ, rõ ràng là muốn khiến lão phu nhân so sánh.
Tống lão phu nhân gật đầu khen ngợi: “Yên tâm, tổ mẫu biết ngươi là một đứa hiếu thuận, không giống mấy đứa ăn cháo đá bát kia.”
Lời này chỉ thiếu điều nói thẳng, Tống Cửu Ly tức giận trừng mắt nhìn Khương Quán: “Khương Quán, sao ngươi lại keo kiệt như vậy!”
Đây chính là tổ mẫu của bọn họ đấy! “Ngươi hào phóng, ngươi có bản lĩnh thì tự ngươi đi tìm cái ăn đi!”
Khương Quán chỉ nói lại một câu đã khiến sắc mặt Tống Cửu Ly xanh mét: “Được, vậy ta tự mình tìm cái ăn.”
Tống Cửu Ly buông lời đe dọa, tiểu cô nương chưa bao giờ từng chịu nhiều thiệt thòi như thế, những chuyện xảy ra trong ngay hôm nay khiến nước mắt của nàng ta đã sắp cạn khô cả rồi.
Khương Quán chẳng thèm để ý đến nàng ta mà mặc cho nàng ta khóc, còn nàng thì nhìn về phía Tống Cửu Uyên đang nhắm mắt nghỉ ngơi dưỡng sức.
Vết thương của hắn sâu như vậy, ngày nào cũng ăn màn thầu đen thui cũng không được, nhưng đại gia đình này quá phức tạp, Khương Quán cũng không có suy nghĩ muốn nuôi nhiều người như thế.
Cho nên… tốt nhất là chia nhà đi, nhưng chuyện chia nhà này còn phải dựa vào Tống Cửu Uyên.
Trong lúc nghĩ ngợi lung tung thì quan sai cũng đã nghỉ ngơi xong, lại đốc thúc bọn họ tiếp tục lên đường.
Mấy cơ thể đã quen ăn sung mặc sướng này làm sao chịu nổi sự dày vò như vậy được, nửa đoạn đường sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xet-nha-luu-day-ta-don-sach-kho-ke-dich-di-chay-nan/3849799/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.