Trong mắt Tống đại nương tử ầng ậc nước: “Nhưng trên người ta cũng không có thứ gì đáng giá cả, bạc lại càng không có.”
Lúc đầu khi xét nhà, toàn bộ trang sức trên người bọn họ đều đã bị mấy người kia lấy đi hết, càng đừng nói còn có thứ gì khác.
“Ta cũng không có.”
Tính cách của Tống Cửu Ly đơn thuần dễ lừa, hiển nhiên không có loại tâm cơ giấu bạc này rồi, mà Tống Cửu Trì cũng như vậy nốt.
Khương Quán nhìn về phía người phòng hai và phòng ba đang xem kịch hay ở phía xa: “Nương, tốt xấu gì thì phu quân cũng đã nuôi bọn họ nhiều năm như thế.
Hiện giờ cũng đã đến lúc bọn họ trả ân tình rồi, chúng ta có thể đi mượn ít bạc.”
Với sự hiểu biết của nàng về mấy người kia, bọn họ nhất định sẽ từ chối, đây chính là thời cơ tốt để nhắc đến chuyện chia nhà.
“Được, để ta đi!”
Tống đại nương tử cắn răng, vì con trai, cho dù nàng ta có phải hạ thấp thái độ trước mặt kẻ địch thì cũng không cảm thấy thiệt.
Sợ là sợ con của nàng ta không thể trở về được nữa.
Vì thế bọn họ đang đợi, đợi quan sai đi đến cửa sơn động mở cửa sau.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xet-nha-luu-day-ta-don-sach-kho-ke-dich-di-chay-nan/3849802/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.