Mãng xà đen sửng sờ khi thấy hành động này, nói: “Thì ra còn chưa tới mức mất hết pháp lực, nhưng cũng giống như mày vậy, cũng không thể tạo thành uy hiếp với tao."
"Thử đi rồi biết." Triệu Khả Tiên đột nhiên bay lên trời, trường kiếm trong tay vung lên thật cao, bay thẳng đến chém xuống đầu của mãng xà đen.
"Keng!" một tiếng giòn vang, trường kiếm trong tay của Triệu Khả Tiên bổ vào chỗ bảy tấc của mãng xà đen.
Những đốm lửa xẹt lên, mãng xà đen có vẻ không hề bị tổn thương gì, ngược lại trường kiếm của Triệu Khả Tiên trực tiếp bị bẻ gảy.
"Vù!" một tiếng, chiếc đuôi cứng như sắt thép của mãng xà đen quét mạnh về phía Triệu Khả Tiên còn bay trên không trung.
"Cẩn thận!" Tôi hét lớn, Triệu Khả Tiên chợt xoay người một vòng, nàng dùng hai tay che ở trước ngực, bị đuôi rắn quất lên trên người, rớt thẳng từ không trung xuống.
Tôi lập tức chạy tới, giơ tay đón đỡ Triệu Khả Tiên đang rơi xuống.
"Khả Tiên, em không sao chứ?" Tôi hỏi.
Triệu Khả Tiên lắc đầu, nghiêm túc nhìn mãng xà đen: “Mày lại tiến hóa từ lúc nào?"
"Chuyện này hả, tao tiến hóa từ năm ngoái, hiện giờ vũ khí bình thường không thể tổn thương tao, mày ở trong miếu quá lâu rồi, đã lạc lõng với thời đại rồi, đã không thích hợp tiếp tục cai quản Vạn Xà Quật." Xà vương đắc ý nói.
"Em sẽ không để cho chàng chịu tổn thương." Triệu Khả Tiên quay đầu nhìn tôi, trong đôi mắt tràn ngập yêu thương.
"Đừng cố quá, chúng ta cùng nhau chém nó." Tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xa-the/214836/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.