Xà Cốc nằm ở phía tây bắc của thôn Tiểu Long, là một sơn cốc rất sâu, bên ngoài sơn cốc là Miếu Tiểu Long, sau khi đi qua Miếu Tiểu Long tiến vào trong nữa mới coi như thật sự bước vào phạm vi của Xà Cốc.
Động rắn đang ở ngay chính giữa Xà Cốc, cách Miếu Tiểu Long khoảng 1,000 mét.
Khoảng cách này không xa nhưng sơn cốc không đường, khắp nơi đều là đá vụn, cỏ dại mọc um tùm, trong cốc quanh năm sương mù dày đặc không tan, đi lại không thể dễ dàng.
"Trước khi mặt trời xuống núi, nhất định phải bước vào động rắn." Tôi cõng di thể của ông nội ở bước nhanh xuyên qua sơn cốc.
Trương Chấn Long dạ một tiếng, giờ thể lực của gã kém xa tôi, cõng Triệu Khả Tiên thôi cũng đủ khiến gã mất phân nửa thể lực rồi.
Sáng sớm Xà Cốc sương mù bao phủ dày đặc, hơn nữa trời vẫn chưa hoàn toàn sáng, tầm nhìn bị thu hẹp còn không tới 3m.
Cũng may đường đi trong Xà Cốc không phức tạp, không dễ lạc đường.
Trong sương mù tràn ngập mùi rắn, còn có hương thơm hoa ngào ngạt, sau khi con người ngửi phải, sẽ một loại cảm giác bất an mãnh liệt.
Hoàn cảnh này vô cùng thuận lợi cho bầy rắn ẩn núp, nếu muốn bắt rắn ở chỗ này, vô cùng khó.
"XOạt xoạt xoạt..."
Từ trong đám cỏ dại và bụi cây không ngừng chuyển động, không cần nhìn cũng biết, là rắn đang trườn, hơn nữa không chỉ một con.
"Anh Phàm, xung quanh có rất nhiều rắn." Trương Chấn Long vừa nói vừa nuốt nước miếng.
Tôi ừ một tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xa-the/214835/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.