Nghe được tin tức này, tôi suýt chút nữa ngã nhào trên đất, mấy trăm ngàn con rắn vào thôn, đâu phải chuyện đùa.
Tôi đã nếm trải sự đáng sợ của bầy rắn, nếu không thể ngăn cản chúng, chẳng những thôn Tiểu Long gặp tai hoạ, mà chắc chắn trong bán kính trăm dặm không ai có thể sống sót.
Tuy hơn một nửa thôn dân Tiểu Long ít nhiều đều từng bắt nạt tôi, nhưng ông nội đã nói, tôi thân là Người Thủ Thôn, nhất định phải bảo vệ thôn, huống hồ trong thôn còn rất nhiều thôn dân vô tội.
"Giờ ta phải về thôn." Tôi vội đứng lên, đi về phía thông đạo đen tối.
Triệu Khả Tiên nói: “Phu quân, vô dụng thôi, sức của mình chàng không thể ngăn được bầy rắn."
Tôi quay đầu nhìn Triệu Khả Tiên hỏi: “Em có cách gì không?"
Triệu Khả Tiên gật đầu nói: “Biện pháp thì em có, có lẽ chỉ em mới có thể cản bầy rắn vào thôn."
Tôi thở dài, hỏi Triệu Khả Tiên: “Người trong thôn đã bắt nạt em, em còn giúp bọn họ sao?"
"Đương nhiên, người trong thôn cung phụng em suốt mấy chục năm, em có thể ngưng tụ thân thể đều nhờ vào bọn họ cung phụng, có ân không báo thì em không xứng làm người." Triệu Khả Tiên vừa cười vừa nói, nhưng tôi lại phát giác vẻ không nỡ ở trong mắt của nàng.
Tôi nhíu mày: “Khả Tiên, biện pháp này có phải sẽ gây tổn thương cực lớn với em hay không?"
Triệu Khả Tiên cười cười, xua tay nói: “Không có, em chỉ có thể triệu hồi bầy rắn, khiến chúng lãng quên thù hận của mãng xà đen,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xa-the/214837/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.