Thẩm Nguyên Gia nhìn ông đầy thú vị.
Ông lão hậm hực lôi khoai nướng ra ăn tiếp, sau đó mơ hồi nói: "Nói chuyện thẳng thắn quá."
Thẩm Nguyên Gia như đang suy nghĩ điều gì, ngồi xuống bên cạnh, "Ông ơi, vừa rồi ông nghe thấy hết à?"
Lúc nãy cô chỉ là vô tình nghe được cuộc nói chuyện của gia đình họ, nếu không nghe thấy thì cô cũng sẽ gõ cửa hỏi tình hình. Hôm nay nếu không có ông cụ này thì cô chịu thiệt rồi.
Ông cụ lắc đầu, "Con búp bê này thật là..."
Nói được một nửa thì ngừng lại, Thẩm Nguyên Gia xoay đầu, lịch sự hỏi: "Ông ơi, có phải ông am hiểu về những chuyện này không?"
Ông lão vội lắc đầu, "Không hiểu, không hiểu gì hết."
Thẩm Nguyên Gia biết ông đang nói dối, nghiêm túc nói: "Cho dù có như thế nào thì hôm nay ông đã cứu cháu một mạng, không biết ông có..."
Ông cụ xua tay, "Ta không nhận đệ tử."
Thẩm Nguyên Gia còn chưa nói xong đã bị cắt ngang.
Tuy rằng nói vậy nhưng ông cụ lại rất thẳng thừng mà đánh giá cô một lượt từ trên xuống dưới, trong mắt lóe lên như đang suy nghĩ cái gì đó.
Thẩm Nguyên Gia bị từ chối nên cảm thấy não nề.
Trong chuyện này cô là tay mơ, ngày thường dùng mấy câu máu huyết tai ương vận đen các kiểu hay xem trên TV chỉ để lừa mấy người không tin mà thôi. Thời gian qua càng lâu thì sẽ bị bại lộ.
Nhưng nếu cô thực sự có học về lĩnh vực này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/weibo-cua-toi-co-the-doan-so-menh/2469146/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.