Thẩm Nguyên Gia lại nhìn xuống con búp bê.
Thoạt nhìn rất bình thường, thường thấy ở những cửa hàng bán đồ chơi cho trẻ em, được mặc váy đỏ xinh đẹp, không có chỗ nào đáng nghi.
Nhưng người bên kia lại nói ra những lời kỳ lạ như vậy, Thẩm Nguyên Gia vẫn cẩn thận không đụng vào con búp bê đó mà đi tới bên cạnh bồn hoa.
Cô nhẹ giọng hỏi, "Ông ơi, ông biết có chuyện gì sao?"
Ông cụ nâng mí mắt nhìn cô một cái, với tay lấy cái cân, "Mua một củ thì nói cho nghe, không mua không nói."
Thẩm Nguyên Gia: "..."
Mùi khoai nướng quả thật rất thơm nên cô cũng chọn một củ vừa vừa, lúc sờ túi lấy tiền thì phát hiện không có tiền mặt.
Ông cụ cũng không vội vàng, chỉ một tấm ảnh có mã QR bên cạnh bếp lò, "Trả qua Wechat cũng được."
Cũng rất biết dùng theo trào lưu nha.
Thẩm Nguyên Gia bị ông lão kỳ lạ này chọc cười, cô lấy di động ra quét mã thanh toán.
Cô lại lên tiếng lần nữa, "Bây giờ có thể nói được chưa ạ?"
Ông cụ thong thả mở bếp lò, lật lật mấy củ khoai đã được nướng tốt, mùi thơm lại lan tỏa cả con đường. Ông chậm rãi nói, "Đây là con búp bê thế mạng của cháu."
Tuy rằng chỉ nói một câu nhưng Thẩm Nguyên Gia nghe hiểu. Khoảng thời gian này cô bị cuốn vào rất nhiều chuyện, đối với chuyện này cũng không rõ lắm nhưng tra trên mạng là ra ngay.
Nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy hình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/weibo-cua-toi-co-the-doan-so-menh/2469148/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.