Tìm được thật rồi à?
Trình Huân nhìn theo hướng ngón tay ông chỉ thì nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đang cầm muỗng múc khoai lang ăn và đang nhìn chằm chằm bọn họ.
Anh ta tức, tức cười, "Ba đang tìm một người qua đường sao?"
Trình Huân chỉ di động, "Một năm trời mà bán được có một trăm đồng, ba chỉ cần xem mệnh một lần là có được hơn trăm triệu, sao ba phải tự hành hạ mình như vậy chứ?"
Ai mà chẳng biết thanh danh của Trình Phi Khung lão tiên sinh.
Trình gia mang danh tiên trăm năm, huyền học xuất chúng, thịnh mãi không suy.
Đến thế hệ của Trình Phi Khung thì có thể nói là phát huy hết tất cả hào quang của gia tộc, nâng huyền học lên một nấc, có thể hiểu được những cuốn sách của tổ tiên.
Cả Đế Đô này nếu muốn nhờ ông xem mệnh là phải xếp hàng lấy số. Mà có hẹn trước đi chăng nữa thì cũng phải xem tâm trạng của ông lão, nếu mà nhìn người ta không hợp mắt, chướng mắt thì sẽ không làm.
Ông lão rất thất thường.
Năm trước Trình Huân nghe ông cụ nói muốn tìm đồ đệ, sau đó ôm tiền bỏ nhà đi, lần nào tìm tới cũng không chịu quay về, chỉ có thể để kệ ông, cũng may buổi tối còn biết về nhà.
Lần này Trần tiên sinh có việc, không thể không tìm tới ông cụ lần nữa.
Ông cụ ngồi trên bồn hoa, "Trần tiên sinh là ai? Ta không quen."
Trình Huân lên tiếng lần nữa: "Ba, vị này là một đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/weibo-cua-toi-co-the-doan-so-menh/2469144/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.