Nữ nhân nhà họ Vương chúng ta,
chưa từng có chuyện bị hưu,
chỉ có tang phu.
Thấy Kỷ Minh Đường thật sự ra tay,
ta chủ động hẹn hắn gặp nhau ở nhà kho.
Trước khi ra ngoài,
ta lại nhận được thư của mẫu thân.
Còn chưa kịp mở ra xem,
ta đã cầm b.út hồi âm hai chữ:
【Ngay bây giờ.】
Rất nhanh thôi,
ta sẽ dẫn theo đứa trẻ trở về thôn.
Bước ra khỏi cổng viện,
ta mơ hồ cảm thấy có người đang nhìn chằm chằm.
Nhưng trong lòng quá đỗi vui mừng,
rất nhanh liền quên khuấy chuyện đó.
Còn điều gì khiến người ta phấn khích hơn
việc sắp sửa m.a.n.g t.h.a.i chứ? “Tiểu mỹ nhân,
để ca ca đợi thật lâu rồi!”
“Ta theo nàng trước sau ngần ấy ngày,
hôm nay nàng mới chịu gật đầu—”
“Nàng không sợ bị Kỷ Minh Dương phát hiện sao?”
Qua khe cửa nhà kho,
bàn tay của Kỷ Minh Đường đã không kìm được mà thò ra.
23
“Lão phu nhân, ở phía trước ——”
Giữa đêm khuya, tướng phủ bỗng chốc náo loạn.
Đuốc lửa sáng rực, vây quanh tổ mẫu và một đoàn người thẳng tiến về phía nhà kho.
Nửa đêm khuya khoắt mà huy động rầm rộ thế này,
không phải đói bụng, thì chắc chắn là sắp có đại sự.
Người dẫn đường chính là nha hoàn Ánh Nguyệt của Dương Uyển Tâm:
“Cô nương ở nhà kho bắt gặp chuyện không vẻ vang, đặc biệt sai nô tỳ đến bẩm báo người.”
“Hồ đồ! Dám làm ra chuyện hoang đường như vậy!”
Tổ mẫu giận đến run người.
Người các phòng nghe động liền kéo đến.
Vừa tới ngoài nhà kho, đã nghe bên trong vọng ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-tu-hi-la-nguoi-thanh-that/5228256/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.