19
Sau yến thưởng cúc, Kỷ Minh Dương không ở thư viện nữa, mà dọn về phủ.
Hắn muốn ta chuyển sang ở viện của hắn, nhưng ta không đồng ý.
Dẫu rằng ăn uống có tiện hơn,
song để làm “một số chuyện” thì không được tự nhiên cho lắm.
Ta cũng chẳng hiểu vì sao nhà đại tộc lại cứ phải ngày nào cũng dùng bữa chung.
Nhưng đã là quy củ,
ta làm theo là được.
Khi Ấu Linh được khiêng về viện ta,
Kỷ Minh Dương hỏi ta định xử trí thế nào.
Ta khó nói ra lời.
Dẫu sao ta là người thành thật,
những việc trong lòng nghĩ đến nếu quá tàn nhẫn,
chi bằng đừng nói ra thì hơn.
“Ả là nha hoàn của nàng,
lẽ ra nên do nàng định đoạt…
lần này cũng coi như tai bay vạ gió.”
Ta nhìn Kỷ Minh Dương,
lén dò xem trong mắt hắn có giấu chút xót xa nào không.
Dẫu sao…
đó cũng là nữ nhân đầu tiên của hắn.
Người từng có da thịt chi thân,
e là cả đời khó quên? Huống chi lại là người đầu tiên.
Nhưng ánh mắt hắn lặng như mặt nước,
ta liền không hỏi thêm.
Sau đó, ta nghe lời một bà t.ử,
cho người tìm bà mối,
bán Ấu Linh cho thương nhân đi biển.
Bà t.ử nói, Ấu Linh sớm đã muốn gả chồng,
đàn ông trên biển thiếu thê thất,
ắt sẽ đối đãi tốt với nàng.
Ta đem kết quả xử trí nói với Kỷ Minh Dương,
trong lòng vẫn ngầm đoán xem hắn có còn vương tình hay không.
Hắn chỉ thản nhiên đáp một câu:
“Nàng quyết là được.”
Khoảnh khắc ấy,
tim ta thắt lại.
Ta vừa mong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-tu-hi-la-nguoi-thanh-that/5228255/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.