Kỷ Minh Dương đã là người ta chọn làm cha của con mình,
ta đương nhiên phải giữ cho hắn sống.
Ta mỗi ngày đều đến thỉnh an tổ mẫu,
lại còn chủ động nhận việc sắc t.h.u.ố.c.
Bọn họ đều cho rằng
đứa thôn nữ như ta chỉ đang nịnh bợ vụng về,
dẫu sao ta không thông minh,
chỉ biết làm mấy việc nặng nhọc ấy.
Nào ngờ,
ta đã lặng lẽ đổi đi phương t.h.u.ố.c
mà tổ mẫu và mẹ chồng dùng hằng ngày.
Ta tuy học chẳng bao nhiêu chữ,
nhưng là do mẫu thân và các tỷ tỷ dốc lòng dạy dỗ mà lớn lên.
Đúng sai phải trái,
ta phân biệt rất rõ.
25
Ta nằm trên ghế đu trong tiểu viện của nhà mình, thong thả gặm dưa.
Bọn tỳ nữ lần lượt bẩm báo tình hình gần đây của tướng phủ:
Kỷ lão phu nhân lâm bệnh nặng, liệt giường, không nói được nữa.
Chuyện nhị phòng hạ độc Kỷ Minh Dương, theo những bức thư ta chuyển giao cho Kỷ Minh Đường, đã hoàn toàn bại lộ.
Kỷ thừa tướng sau khi biết rõ nguyên do cái c.h.ế.t của mấy người con, nổi giận lôi đình, cắt đứt quan hệ với huynh đệ.
Mẫu thân của Kỷ Minh Dương nắm lại quyền nội viện, nhưng không bao giờ cho phu quân sắc mặt tốt.
Dương Uyển Tâm từng bỏ t.h.u.ố.c vào trà của ta, nào hay ta từ nhỏ đã học d.ư.ợ.c lý, cuối cùng tự mình gánh hậu quả.
Lúc mới vào phủ, nàng chủ động tiếp cận ta, nói muốn xưng tỷ muội.
Ta tin là thật, còn gánh lấy bổn phận làm tỷ tỷ — biết rõ nàng có lòng không ngay, vẫn khắp nơi thay nàng cầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-tu-hi-la-nguoi-thanh-that/5228257/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.