Lúc này ở Niên trạch, Niên Lượng Phú vừa mới ăn xong cơm tối, đứng ở hành lang dùng nước trà súc miệng, nhổ ra sân, sau đó chắp hai tay sau lưng, định bụng quay về phòng nghỉ ngơi.
Tuyên Đại Vân gọi hắn lại nói: “Anh lại đi ngủ đấy à?”
Niên Lượng Phú dừng bước, quay đầu lại, “Không nhất định là phải đi ngủ, nhưng ở lại đây thì có chuyện gì làm nào?”
Tuyên Đại Vân nói, “Anh đừng đi, đến đây ngồi một lúc.”
Niên Lượng Phú liếc mắt nhìn gò bụng đã nhô lên của bà xã, thầm nghĩ, vào những lúc như thế này thật không thể làm trái ý phu nhân nhà mình nhiều quá, hắn ngồi xuống, hỏi: “Có chuyện gì muốn nói? Chẳng phải hai hôm trước em mới nói muốn mua một bộ chén men tốt đó sao, anh đã mua về rồi.”
Tuyên Đại Vân mỉm cười, “Em thấy việc này anh làm không tồi, đang muốn nói một tiếng cám ơn với anh. Chỉ là, em thấy trang phục nhân viên của người đưa đồ tới… hình như là của hiệu buôn dương hành Đại Hưng?”
Niên Lượng Phú đáp: “Đúng là mua ở hiệu buôn dương hành Đại Hưng.”
Truyên Đại Vân trầm mặc một lúc, sau mới nói: “Trên đại lộ Bình An nhiều hiệu buôn dương hành như thế, tại sao cứ phải vào tiệm đó? Trước giờ em đều không thích người Lâm gia, toàn là giả đò điệu bộ.”
Hai năm qua, việc giao tiếp giữa Niên Lượng Phú và người vợ cả này của hắn luôn không mấy hòa thuận, thường thì khi ngồi chung một chỗ, nói dăm ba câu sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-5-tranh-vanh/1944255/quyen-1-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.