Lại nói tới Tiểu Phi Yến, từ khi rời khỏi Bạch công quán, tứ cố vô thân nên cô bé ở tạm chỗ của Lê Hoa. Nơi Lê Hoa ở là một gian nhà nhỏ trong Thư Yến Các, Tiểu Phi Yến tới đây, hai người liền ngủ chung một giường.
Đương nhiên Tiểu Phi Yến sẽ không buôn da bán thịt. Thật ra cô bé rất chịu khó làm việc, Lê Hoa ra ngoài tiếp khách, cô bé sẽ ở trong phòng quét tước, giúp Lê Hoa giặt những bộ trang phục xinh đẹp, coi như giúp chị mình chút việc. Ngoài ra còn thêm việc nữa. Đa phần phụ nữ ở Thư Yến Các đều không biết chữ, nếu có thư người nhà gửi tới thì đều phải tìm người bên ngoài, dùng tiền mời các tiên sinh mở sạp đọc lại cho mình nghe. Nếu như muốn viết thư hồi âm cũng vẫn phải tiêu tiền. Tiểu Phi Yến biết được vài mặt chữ, từ khi đến đây thường giúp đám chị em đọc thư viết hồi âm, khiến mọi người đều khen cô bé thông minh.
Ngày hôm đó, Tả Ý trong lầu lại cầm một phong thư tới, muốn Tiểu Phi Yến đọc cho cô nghe. Tiểu Phi Yến cầm phong thư, vừa nhìn liền nghi hoặc hỏi: “Người nhận thư tên Kim Châu, chị sửa lại tên à? Hay là dùng tên giả dỗ vị khách nào của chị sao?”
Tả Ý dùng đầu ngón tay chọc nhẹ lên trán Tiểu Phi Yến, cười mắng. “Nhóc con, em mới dỗ dành khách ấy. Chị bảo em đọc thư chứ có nói với em đây là thư của chị à? Thư này là của Ngọc Châu, cô ấy vốn tên Kim Châu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-5-tranh-vanh/1944189/quyen-2-chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.