Gặp mặt Lâm Kỳ Tuấn, quan sát sắc mặt lẫn lời nói của hắn, Tuyên Hoài Mân đã đoán được không phải do Lâm Kỳ Tuấn động tay động chân, song lại muốn Lâm Kỳ Tuấn đồng ý cho mình một lời hứa, vậy coi như là có chút thành quả. Tuyên Hoài Mân ngồi trên xe hơi, vừa suy nghĩ vừa quay về bệnh viện.
Vào trong khu phòng bệnh rồi lại thấy mấy người mặc sắc phục chướng mắt, Tuyên Hoài Mân nhìn thoáng qua vài lượt bèn im lặng trở về nơi của mình, hỏi một binh sĩ Quảng Đông đứng trên hành lang: “Sao tôi thấy, hình như ở trên lầu ba là người của hải quan?”
Gã binh sĩ Quảng Đông đứng nguyên tại cương vị, ngoại trừ lúc đi tiểu thì luôn thành thật không rời đi xa, không biết Tuyên Hoài Mân hỏi cái gì nên ngây ngô đáp: “Tôi mới nghe một y tá xinh đẹp nói: Tối hôm qua trong bệnh viện xảy ra chuyện lớn, rất nhiều người xuất hiện chứng bệnh dịch, còn có người của cục cảnh sát đến tra hỏi nữa, không phải hải quan đâu.”
Tuyên Hoài Mân nói: “Ông nói gà bà nói vịt.”
Xoay người đi tìm binh sĩ thuộc đội cảnh vệ của Triển Lộ Chiêu, gọi một người tên Thôi Đại Minh đến, kẻ bình thường làm việc coi như lanh lợi, căn dặn gã: “Dưới lầu có mấy tên hải quan, cậu đi thăm hỏi một chút xem có phải tới tra án gì hay không?”
Thôi Đại Minh trả lời một tiếng, đang định đi thì Tuyên Hoài Mân lại gọi gã lại, chỉ điểm: “Cậu đừng đánh rắn động cỏ, cởi quân trang trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-5-tranh-vanh/1944231/quyen-1-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.