Nhắc đến người phụ trách bệnh viện Đức này, đồng thời tiếp nhận hai bệnh nhân là Triển Lộ Chiêu và Tuyên Hoài Phong đúng là vừa mừng vừa lo.
Mừng là vì cả hai bệnh nhân đều có lai lịch lớn, đương nhiên không cần phải lo đến vấn đề thu được tiền tài. Nếu đều chữa trị khỏi, vậy thực sự sẽ gây dựng được danh dự rất lớn cho bệnh viện.
Lo lắng là vì nếu địa vị to thì khí thế cũng rất nặng nề. Chỉ một bệnh nhân mà lại gióng trống khua chiêng chiếm hai tầng lầu. Hai người… chẳng cần nói nhiều, kiên quyết bao trọn bốn tầng lầu.
Cả bệnh viện tổng cộng mới có vài tầng, bốn tầng lầu bị ngang ngạnh bao trọn, rất nhiều bệnh nhân vốn ở bên trong đã bị đám đại binh nã súng hô quát “mời” ra ngoài.
Mọi người tức giận nhưng không dám ý kiến gì, tất cả đều chen xuống lầu một đông nghìn nghịt, phòng bệnh chứa không đủ nên đành phải nhồi đầy giường bệnh ngay lối đi.
Cứ như vậy, giường bệnh không còn đủ chỗ, bệnh nhân không sắp xếp được thậm chí phải chuyển viện.
Nhất thời, xe cộ trong bệnh viện đều được trưng dụng để chuyển giao bệnh nhân, kèn đồng vang lớn rồi lái ra ngoài.
Đúng lúc này, một chiếc ô tô riêng loại nhỏ lại ngược dòng xe cộ lao tới đây. Bởi vì lái quá nhanh nên suýt nữa đã đâm phải một chiếc xe chở bệnh nhân, tài xế lái xe cứu thương lập tức quay cửa kính xe xuống mà mắng ầm lên.
Người trên chiếc ô tô riêng chẳng thèm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-5-tranh-vanh/1944229/quyen-1-chuong-12-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.